Quảng Ninh – Thành phố của cơ hội và công bằng xã hội
Ngày 1/9/2026, Nghị quyết số 36/2026/QH16 của Quốc hội về việc thành lập thành phố Quảng Ninh chính thức có hiệu lực. Từ dấu mốc lịch sử này, Quảng Ninh bước vào một không gian phát triển mới với vị thế mới, tầm nhìn mới và những yêu cầu mới. Nhưng giá trị của một thành phố không chỉ được đo bằng quy mô kinh tế, tốc độ tăng trưởng hay những công trình hiện đại. Thước đo sâu xa hơn phải là cơ hội phát triển mà thành phố tạo ra cho người dân và mức độ công bằng trong thụ hưởng thành quả phát triển.
![]() |
| Một góc không gian đô thị ven biển Quảng Ninh – nơi những tuyến giao thông chiến lược đang mở rộng không gian phát triển của thành phố mới. Ảnh: Cổng thông tin điện tử thành phố Quảng Ninh |
Ngày 24/8/2026, Quốc hội khóa XVI thông qua Nghị quyết số 36/2026/QH16 về việc thành lập thành phố Quảng Ninh trên cơ sở toàn bộ diện tích tự nhiên và quy mô dân số của tỉnh Quảng Ninh. Theo Nghị quyết, thành phố có diện tích tự nhiên 6.231,27 km², quy mô dân số 1.523.400 người, gồm 54 đơn vị hành chính cấp xã, trong đó có 30 phường, 22 xã và 2 đặc khu. Nghị quyết có hiệu lực từ ngày 1/9/2026.
Đây là bước ngoặt quan trọng trong tiến trình phát triển của vùng Mỏ. Nhưng một danh xưng mới không tự tạo ra một chất lượng sống mới. Thành phố chỉ thực sự có ý nghĩa khi vị thế mới được chuyển hóa thành những cơ hội mới, những giá trị mới và những thay đổi thiết thực trong cuộc sống của nhân dân.
Bởi vậy, câu hỏi quan trọng đặt ra hôm nay không chỉ là Quảng Ninh sẽ phát triển nhanh đến đâu, mà còn là sự phát triển ấy sẽ tạo ra cơ hội như thế nào cho mỗi người dân và được phân bổ công bằng ra sao giữa các vùng đất, các nhóm dân cư.
Đó chính là chiều sâu của mục tiêu xây dựng Quảng Ninh trở thành một thành phố phát triển hiện đại, văn minh, xanh, giàu bản sắc và hạnh phúc.
Từ tăng trưởng kinh tế đến chất lượng sống
![]() |
| Một góc đô thị ven biển Quảng Ninh – nơi hội tụ các giá trị về hạ tầng, dịch vụ và không gian sống hiện đại. Ảnh: Cổng thông tin điện tử thành phố Quảng Ninh |
Quảng Ninh bước vào giai đoạn phát triển mới với một nền tảng kinh tế-xã hội đáng kể.
Năm 2025, GRDP của tỉnh tăng 11,89%, quy mô nền kinh tế đạt 368.445 tỷ đồng, GRDP bình quân đầu người đạt 10.402 USD. Cùng với tăng trưởng kinh tế, tổng chi an sinh xã hội đạt 2.123 tỷ đồng, tăng 11,9% so với năm trước. Tỉnh hoàn thành 2.458 căn nhà ở xã hội, nhà ở cho công nhân, đạt 112% chỉ tiêu Thủ tướng Chính phủ giao; đồng thời triển khai 12 dự án nhà ở xã hội với tổng quy mô khoảng 16.944 căn.
Sang năm 2026, động lực tăng trưởng tiếp tục được duy trì. Sáu tháng đầu năm, GRDP của Quảng Ninh tăng 11,11%, cao hơn 0,04 điểm phần trăm so với kịch bản đề ra. Khu vực công nghiệp-xây dựng tiếp tục giữ vai trò trụ cột, trong khi dịch vụ tăng trưởng mạnh. Tổng khách du lịch đạt khoảng 12,425 triệu lượt, tổng thu du lịch khoảng 35.198 tỷ đồng; tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt 58.753 tỷ đồng.
Những kết quả ấy tạo ra nguồn lực quan trọng cho phát triển. Nhưng nếu chỉ nhìn vào các chỉ số GRDP, thu ngân sách, thu hút đầu tư hay số lượng dự án, chúng ta mới nhìn thấy một phần của quá trình phát triển.
Mục tiêu cuối cùng của phát triển vẫn là con người.
Một nền kinh tế tăng trưởng phải tạo thêm việc làm và thu nhập.
Một đô thị hiện đại phải tạo điều kiện để người dân được tiếp cận giáo dục, y tế, nhà ở và các dịch vụ thiết yếu.
Một chính quyền hiện đại phải giúp người dân thực hiện các quyền và tiếp cận dịch vụ công thuận tiện hơn.
Một không gian phát triển rộng lớn phải tạo ra nhiều cơ hội hơn cho cả khu vực đô thị, miền núi, biên giới và hải đảo.
Đây cũng là tinh thần nhất quán trong đường lối phát triển của Đảng.
Nghị quyết số 06-NQ/TW ngày 24/1/2022 của Bộ Chính trị về quy hoạch, xây dựng, quản lý và phát triển bền vững đô thị Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 đặt yêu cầu phát triển đô thị theo hướng bền vững, đồng bộ, có chất lượng và nâng cao chất lượng cuộc sống của nhân dân.
Đối với Quảng Ninh, yêu cầu ấy càng có ý nghĩa bởi thành phố mới không phải là một đô thị đơn nhất. Đó là một không gian rộng lớn hội tụ đô thị, nông thôn, miền núi, biên giới, biển và hải đảo; vừa có những trung tâm kinh tế phát triển năng động, vừa có những địa bàn cần tiếp tục đầu tư để thu hẹp khoảng cách phát triển.
Vì thế, xây dựng thành phố Quảng Ninh không thể chỉ là xây dựng những đô thị hiện đại. Đó phải là xây dựng một không gian mà ở đó mọi người dân đều có cơ hội tham gia và thụ hưởng thành quả phát triển.
Công bằng trước hết là công bằng về cơ hội
![]() |
| 6 tháng đầu năm 2026, toàn tỉnh tạo thêm 14.650 việc làm. (Trong ảnh: Sản xuất tại Công ty TNHH Solex High - Tech Industries Việt Nam) Ảnh: Cổng thông tin điện tử thành phố Quảng Ninh. |
Công bằng xã hội không có nghĩa là mọi người nhận được những thứ giống nhau. Công bằng trước hết là bảo đảm mọi người có cơ hội tiếp cận những điều kiện cơ bản để phát triển.
Đây là tư duy có ý nghĩa đặc biệt trong một thành phố có sự khác biệt khá lớn về điều kiện tự nhiên, kinh tế và xã hội giữa các khu vực.
Một đứa trẻ ở vùng núi cần có cơ hội học tập tốt.
Một người lao động cần có cơ hội tìm được việc làm phù hợp.
Một hộ gia đình thu nhập thấp cần có cơ hội tiếp cận nhà ở phù hợp.
Một người dân ở vùng xa cần có khả năng tiếp cận dịch vụ y tế và dịch vụ công không kém quá xa so với người dân ở khu vực trung tâm.
Một hộ sản xuất nông nghiệp cần có cơ hội tiếp cận khoa học, công nghệ và thị trường.
Một thanh niên cần có cơ hội học nghề, khởi nghiệp và đổi mới sáng tạo.
Đó là những biểu hiện cụ thể của công bằng. Thực tiễn Quảng Ninh cho thấy tỉnh đã có những bước đi khá rõ theo hướng này.
Đến hết năm 2025, Quảng Ninh không còn hộ nghèo, hộ cận nghèo theo chuẩn nghèo đa chiều của tỉnh; chuẩn nghèo đa chiều về thu nhập của tỉnh cao gấp 1,4 lần chuẩn của Trung ương. Thu nhập bình quân tại các xã vùng đồng bào dân tộc thiểu số đạt 83,79 triệu đồng/người/năm.
Sáu tháng đầu năm 2026, toàn tỉnh tạo thêm 14.650 việc làm, tỷ lệ lao động qua đào tạo đạt 87,8%, tỷ lệ thất nghiệp khoảng 2,07%; số người tham gia bảo hiểm xã hội tăng thêm 12.015 người.
Những con số ấy cho thấy một điều quan trọng: an sinh xã hội đang ngày càng được đặt trong mối quan hệ hữu cơ với phát triển kinh tế.
Không chỉ hỗ trợ người dân khi gặp khó khăn, mà phải tạo điều kiện để người dân có việc làm, có thu nhập, có kỹ năng và có khả năng tự chủ cuộc sống.
Đó chính là chuyển từ “bảo đảm mức sống tối thiểu” sang “mở rộng năng lực phát triển”.
Nghị quyết số 42-NQ/TW ngày 24/11/2023 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII về tiếp tục đổi mới, nâng cao chất lượng chính sách xã hội, đáp ứng yêu cầu sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn mới đã đặt chính sách xã hội trong tổng thể phát triển kinh tế-xã hội, hướng tới một hệ thống an sinh toàn diện, bao trùm và bền vững.
Đối với Quảng Ninh, điều đó có nghĩa là tăng trưởng phải đi cùng với tiến bộ và công bằng xã hội ngay trong từng bước, từng chính sách phát triển, chứ không phải chờ đến khi có thành quả rồi mới phân phối lại.
Nhà ở, giáo dục, y tế – những thước đo gần dân nhất
![]() |
| Dự án nhà ở xã hội tại quỹ đất 20% thuộc dự án nhóm nhà ở phía Tây Bắc đường Trần Thái Tông (phường Cao Xanh) đang được đẩy nhanh tiến độ thi công. Ảnh: Cổng thông tin điện tử thành phố Quảng Ninh. |
Nếu muốn biết một thành phố có thực sự lấy người dân làm trung tâm hay không, hãy nhìn vào những vấn đề rất đời thường: người lao động có chỗ ở không, trẻ em học ở đâu, người dân khám chữa bệnh thế nào, người cao tuổi được chăm sóc ra sao.
Nhà ở xã hội là một ví dụ.
Giai đoạn 2026-2030, Quảng Ninh được Trung ương giao hoàn thành 17.588 căn nhà ở xã hội; riêng năm 2026, chỉ tiêu được giao là 2.770 căn, trong khi tỉnh đặt mục tiêu hoàn thành 3.878 căn. Đến giữa năm 2026, toàn tỉnh có 3 dự án hoàn thành với 2.370 căn và 15 dự án đang triển khai với hơn 18.500 căn.
Điều đáng nói ở đây không chỉ là số căn hộ.
Một dự án nhà ở xã hội nếu được đặt đúng vị trí, gắn với giao thông, trường học, y tế và các dịch vụ thiết yếu sẽ giúp người lao động giảm chi phí sinh hoạt, ổn định cuộc sống và gắn bó lâu dài với nơi làm việc.
Như vậy, chính sách nhà ở không chỉ là chính sách an sinh mà còn là chính sách phát triển nguồn nhân lực.
![]() |
| Tạo cơ hội học tập bình đẳng cho trẻ em là một trong những nền tảng của công bằng xã hội và phát triển bền vững. Niềm vui đón nhận sách miễn phí của các em học sinh lớp 12H, Trường TH-THCS-THPT Văn Lang (phường Hồng Gai). Ảnh: Cổng thông tin điện tử thành phố Quảng Ninh. |
Trong giáo dục, tỷ lệ trường đạt chuẩn quốc gia của Quảng Ninh đạt 91,6%; 50% trường học được trang bị phòng học STEM; 100% cơ sở giáo dục đạt mức độ chuyển đổi số từ mức 2 trở lên. Những kết quả này cần tiếp tục được nâng lên theo hướng bảo đảm chất lượng giáo dục ngày càng đồng đều giữa các khu vực. Bởi công bằng giáo dục là một trong những hình thức công bằng có sức lan tỏa lớn nhất.
Một đứa trẻ được học tập tốt hôm nay sẽ có thêm năng lực lựa chọn nghề nghiệp ngày mai. Một người trẻ được đào tạo tốt sẽ có khả năng tiếp cận những ngành nghề có năng suất và thu nhập cao hơn. Và một xã hội có nguồn nhân lực tốt sẽ tạo ra năng suất lao động cao hơn, từ đó tạo thêm nguồn lực cho chính sách xã hội. Đầu tư cho con người vì thế vừa là chính sách xã hội, vừa là chiến lược kinh tế.
Mở rộng cơ hội bằng khoa học, công nghệ và chuyển đổi số
Trong kỷ nguyên mới, công bằng về cơ hội không thể tách rời công bằng trong tiếp cận công nghệ và tri thức.
Nghị quyết số 57-NQ/TW ngày 22/12/2024 của Bộ Chính trị xác định phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia là “đột phá quan trọng hàng đầu”, “động lực chính” để phát triển nhanh lực lượng sản xuất hiện đại, đổi mới phương thức quản trị và thúc đẩy phát triển kinh tế-xã hội; đồng thời xác định người dân và doanh nghiệp là trung tâm, là chủ thể, nguồn lực và động lực chính của quá trình này.
Với Quảng Ninh, thực hiện Nghị quyết 57-NQ/TW phải được nhìn không chỉ từ những trung tâm công nghiệp, đô thị hay các doanh nghiệp công nghệ.
Một nền tảng số tốt phải giúp người dân vùng xa tiếp cận dịch vụ công.
Một lớp học số tốt phải giúp học sinh miền núi tiếp cận tri thức.
Một hệ thống dữ liệu tốt phải giúp người dân được cung cấp dịch vụ y tế, giáo dục, bảo hiểm thuận lợi hơn.
Một nền tảng thương mại điện tử tốt phải giúp hộ sản xuất nhỏ tiếp cận thị trường rộng hơn.
Một hệ sinh thái đổi mới sáng tạo tốt phải giúp thanh niên có cơ hội biến ý tưởng thành sản phẩm.
Như vậy, chuyển đổi số không chỉ tạo thêm động lực tăng trưởng mà còn có thể trở thành công cụ thu hẹp khoảng cách cơ hội.
Đây cũng là hướng đi phù hợp với quan điểm mà Bí thư Tỉnh ủy Quản Minh Cường nhấn mạnh trong bài viết về khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số: các lĩnh vực này phải trở thành động lực chủ yếu, nền tảng quan trọng để nâng cao năng suất lao động, chất lượng tăng trưởng, năng lực cạnh tranh và hiệu quả quản trị.
Từ thành phố tăng trưởng đến thành phố hạnh phúc
![]() |
| Ngày 26/8, Thường trực Tỉnh ủy họp giao ban để nghe và cho ý kiến nhiều nội dung quan trọng. Đồng chí Quản Minh Cường, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh, chủ trì kết luận: Xây dựng Quảng Ninh trở thành thành phố hạnh phúc. Ảnh: Cổng thông tin điện tử thành phố Quảng Ninh. |
Có lẽ điểm nhấn đáng chú ý nhất trong tư duy phát triển Quảng Ninh hiện nay là sự chuyển dịch từ câu chuyện “tăng trưởng bao nhiêu” sang câu hỏi “người dân sống như thế nào”.
Ngày 26/8/2026, tại cuộc họp giao ban Thường trực Tỉnh ủy, đồng chí Quản Minh Cường, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh, yêu cầu tiếp tục thực hiện hiệu quả các chương trình mục tiêu quốc gia, bảo đảm người dân thực sự được thụ hưởng trong quá trình triển khai. Đồng chí đồng thời đặt mục tiêu xây dựng Quảng Ninh trở thành một địa phương tiên phong, mẫu mực, phấn đấu có chỉ số hạnh phúc đứng đầu cả nước, để người dân được sống trong môi trường lành mạnh.
Đây không phải là một cách diễn đạt mang tính khẩu hiệu.
Nếu tăng trưởng kinh tế phản ánh năng lực tạo ra của cải, thì hạnh phúc phản ánh rộng hơn chất lượng của quá trình phát triển.
Hạnh phúc là có việc làm và thu nhập.
Hạnh phúc là con cái được học tập trong môi trường tốt.
Hạnh phúc là khi đau ốm được chăm sóc kịp thời.
Hạnh phúc là được sống trong môi trường trong lành, an toàn.
Hạnh phúc là đi lại thuận tiện.
Hạnh phúc là người cao tuổi, người có công, người yếu thế được quan tâm.
Hạnh phúc còn là cảm giác được tôn trọng, được lắng nghe và được phục vụ bởi một nền hành chính hiệu lực, hiệu quả.
Vì vậy, mục tiêu xây dựng thành phố hạnh phúc đặt ra yêu cầu phải lượng hóa và cụ thể hóa hạnh phúc trong từng chính sách.
Một quy hoạch tốt phải tạo ra không gian sống tốt.
Một dự án đầu tư tốt phải tạo ra việc làm và giá trị cho cộng đồng.
Một tuyến đường tốt phải rút ngắn khoảng cách tiếp cận dịch vụ.
Một trường học tốt phải mở rộng cơ hội tương lai.
Một chính quyền tốt phải làm cho cuộc sống của người dân thuận tiện hơn.
Đó chính là cách biến “hạnh phúc” từ một khái niệm rộng thành một tiêu chí quản trị phát triển.
Thành phố mới phải là không gian của cơ hội
Thành phố Quảng Ninh có diện tích hơn 6.231 km², dân số hơn 1,52 triệu người, gồm 54 đơn vị hành chính cấp xã. Không gian ấy tạo ra những lợi thế đặc biệt về biển, đảo, cửa khẩu, công nghiệp, du lịch, dịch vụ, logistics, nông nghiệp, lâm nghiệp và kinh tế biển.
Nhưng không gian càng rộng thì yêu cầu về công bằng phát triển càng lớn.
Nếu các đô thị trung tâm tăng trưởng nhanh nhưng vùng miền núi phát triển chậm, khoảng cách sẽ trở thành lực cản.
Nếu công nghiệp phát triển nhưng người lao động thiếu nhà ở, thiếu trường học, thiếu dịch vụ thiết yếu, tăng trưởng sẽ không bền vững.
Nếu kinh tế biển phát triển nhưng môi trường biển suy giảm, lợi thế sẽ bị bào mòn.
Nếu chuyển đổi số chỉ tập trung ở đô thị, khoảng cách số sẽ trở thành một dạng bất bình đẳng mới.
Vì vậy, thành phố Quảng Ninh phải tổ chức không gian phát triển theo hướng các cực tăng trưởng cùng nâng đỡ nhau, đô thị dẫn dắt nhưng không tách rời nông thôn; trung tâm phát triển nhưng không bỏ quên miền núi; biên giới, hải đảo vừa phát triển kinh tế vừa giữ vững quốc phòng, an ninh.
Đây cũng là tinh thần của Quy hoạch tỉnh Quảng Ninh thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050: tổ chức không gian phát triển theo hướng đa cực, đa trung tâm, phát huy các hành lang kinh tế, gắn kết các vùng động lực và tạo nền tảng cho phát triển xanh, bền vững.
Thành phố mới vì thế không chỉ cần những “đầu tàu”, mà cần một hệ sinh thái phát triển để thành quả của các đầu tàu lan tỏa tới những khu vực còn khó khăn hơn.
Không để ai đứng ngoài thành quả phát triển
Công bằng xã hội trong giai đoạn mới cần được nhìn từ một góc độ rộng hơn: không chỉ là chăm lo cho người yếu thế, mà là tạo ra một xã hội trong đó mọi người có khả năng tham gia vào quá trình tạo ra giá trị.
Đó là lý do việc làm có ý nghĩa đặc biệt.
Sáu tháng đầu năm 2026, Quảng Ninh đã tạo thêm 14.650 việc làm, đạt 101,03% kế hoạch sáu tháng; tỉnh tổ chức nhiều ngày hội việc làm, tăng cường kết nối cung-cầu lao động và hỗ trợ doanh nghiệp tuyển dụng.
Nhưng yêu cầu phía trước còn lớn hơn: việc làm phải chuyển dần từ “có việc” sang “việc làm có năng suất, thu nhập và khả năng phát triển nghề nghiệp”.
Đây là nơi chính sách giáo dục nghề nghiệp, đào tạo lại, nâng cao kỹ năng số và liên kết nhà trường-doanh nghiệp trở nên quyết định.
Một nền kinh tế chuyển sang công nghiệp chế biến, chế tạo, logistics, dịch vụ chất lượng cao, kinh tế số và kinh tế xanh sẽ cần một lực lượng lao động khác trước.
Nếu người lao động được chuẩn bị tốt, chuyển dịch cơ cấu kinh tế sẽ trở thành cơ hội nâng cao thu nhập.
Nếu không được chuẩn bị, chính quá trình chuyển đổi ấy có thể tạo ra những nhóm lao động bị tụt lại.
Bởi vậy, đào tạo nhân lực phải đi trước nhu cầu phát triển, để mỗi bước chuyển của nền kinh tế đều đồng thời là một bước tiến của người lao động.
Thước đo cuối cùng vẫn là người dân
Ngày 1/9/2026, Quảng Ninh chính thức trở thành thành phố trực thuộc Trung ương. Đây là niềm tự hào lớn, nhưng đồng thời cũng là điểm bắt đầu của một chặng đường mới.
Vị thế mới mở rộng không gian, tạo thêm cơ hội và huy động thêm nguồn lực. Nhưng cơ hội chỉ trở thành hiện thực khi được chuyển hóa thành chính sách đúng, quản trị tốt và những kết quả cụ thể trong đời sống.
Một thành phố phát triển không thể chỉ được nhận diện bằng những tòa nhà cao tầng.
Một thành phố giàu không chỉ được đo bằng GRDP bình quân đầu người.
Một thành phố hiện đại không chỉ có hạ tầng thông minh.
Và một thành phố hạnh phúc không thể chỉ được xác định bằng một khẩu hiệu.
Thành phố phải được nhìn từ cuộc sống của người dân.
Người dân có việc làm tốt hơn không?
Thu nhập có tăng không?
Nhà ở có phù hợp hơn không?
Trẻ em có cơ hội học tập tốt hơn không?
Người dân có được chăm sóc sức khỏe tốt hơn không?
Người yếu thế có được bảo vệ tốt hơn không?
Miền núi, biên giới, hải đảo có được kết nối tốt hơn không?
Môi trường sống có trong lành hơn không?
Chính quyền có gần dân, phục vụ dân tốt hơn không?
Nếu câu trả lời ngày càng rõ ràng là “có”, khi đó vị thế thành phố mới thực sự được chuyển hóa thành giá trị.
Đó cũng là tinh thần của mục tiêu mà lãnh đạo Quảng Ninh đang đặt ra: xây dựng một thành phố tiên phong, mẫu mực, xanh, hiện đại, sáng tạo và hạnh phúc, trong đó người dân không chỉ là đối tượng thụ hưởng mà là chủ thể của quá trình phát triển.
Quảng Ninh đã có một nền tảng kinh tế đủ mạnh để bước vào chặng đường mới. Vấn đề còn lại là làm thế nào để sức mạnh kinh tế ấy được chuyển hóa thành sức mạnh xã hội; để mỗi đồng vốn đầu tư, mỗi công trình hạ tầng, mỗi chính sách mới đều tạo thêm cơ hội cho người dân; để tăng trưởng không chỉ làm cho thành phố giàu hơn mà còn làm cho cuộc sống của nhân dân tốt hơn.
Đó chính là yêu cầu cao nhất của phát triển.
Quảng Ninh – thành phố của cơ hội và công bằng xã hội – không chỉ là một cách gọi. Đó phải là một cam kết phát triển: mở rộng cơ hội cho mọi người, thu hẹp khoảng cách giữa các vùng, bảo vệ người yếu thế, đầu tư cho con người và lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo cuối cùng của thành công.
Khi người dân cảm nhận được sự phát triển bằng chính cuộc sống của mình, khi mỗi vùng đất đều có cơ hội vươn lên và mỗi thế hệ đều nhìn thấy một tương lai rộng mở hơn, khi ấy dấu mốc trở thành thành phố trực thuộc Trung ương mới thực sự mang đầy đủ ý nghĩa lịch sử.
Một thành phố mạnh về kinh tế, vững về quốc phòng-an ninh, giàu về văn hóa, xanh về môi trường, công bằng trong cơ hội và hạnh phúc trong đời sống – đó chính là Quảng Ninh cần hướng tới trong kỷ nguyên phát triển mới.
| NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI. QUẢNG NINH – NỀN TẢNG CHO MỘT THÀNH PHỐ CỦA CƠ HỘI 6.231,27 km² – diện tích tự nhiên của thành phố Quảng Ninh. 1.523.400 người – quy mô dân số. 54 đơn vị hành chính cấp xã – gồm 30 phường, 22 xã và 2 đặc khu. 11,89% – tốc độ tăng GRDP năm 2025. 368.445 tỷ đồng – quy mô nền kinh tế năm 2025. 10.402 USD/người – GRDP bình quân đầu người năm 2025. 11,11% – tốc độ tăng GRDP 6 tháng đầu năm 2026. 14.650 việc làm – số việc làm được tạo thêm trong 6 tháng đầu năm 2026. 87,8% – tỷ lệ lao động qua đào tạo. 2,07% – tỷ lệ thất nghiệp. 12.015 người – số người tham gia bảo hiểm xã hội tăng thêm trong 6 tháng đầu năm 2026. 17.588 căn – chỉ tiêu nhà ở xã hội Quảng Ninh được giao hoàn thành trong giai đoạn 2026-2030. 3.878 căn – mục tiêu tỉnh đặt ra hoàn thành trong năm 2026. 2.370 căn – số căn nhà ở xã hội đã hoàn thành tại 3 dự án. 18.507 căn – quy mô 15 dự án đang triển khai tại thời điểm giữa năm 2026. 91,6% – tỷ lệ trường học đạt chuẩn quốc gia. 96,37% – tỷ lệ bao phủ bảo hiểm y tế. 2.123 tỷ đồng – tổng chi an sinh xã hội năm 2025. |
Tin mới
Dấu ấn Câu lạc bộ Sinh vật cảnh Xuân Lý tại Triển lãm Gia Lai mở rộng 2026
Tin bài khác
Từ quyền tự quyết đến vận mệnh mới của đất nước
Quảng Ninh: Từ những cực tăng trưởng đến một thành phố - vùng đa trung tâm
Khai mạc Triển lãm Cây cảnh nghệ thuật Xứ Nghệ lần thứ I năm 2026
"Một dải non sông" và những tác phẩm bonsai đượm màu thời gian tại Quảng Trị
Đèn lồng Uyên Ương kể chuyện văn hóa Hoa Lư
Làng kèn Phạm Pháo: Nơi những thanh âm trăm năm vẫn vang vọng
Làng phở Vân Cù – Nơi lưu giữ hồn phở Việt qua hơn một thế kỷ
Không gian sống bằng đá giữa rừng của ông Đặng Lê Nguyên Vũ
Nghề nón trăm năm ở Vĩnh Thịnh: Giữ nghề để có thêm thu nhập
Nghề đan quạt nan – Nét đẹp nghề thủ công truyền thống ở thôn Chiền (Hà Nội)
Về Quảng Trị, ghé ngôi nhà nơi cây cảnh và cổ vật kể chuyện thời gian
Lê Sinh - Người khai mở thú chơi đá cảnh ở Quảng Trị
Giữ tiếng Then, nghề xưa giữa dòng chảy du lịch cộng đồng Hữu Liên
Khuyến nông Sơn La: "Đòn bẩy" giúp ngư dân lòng hồ làm giàu từ cá lồng
Thể chế kiến tạo – “lợi thế cạnh tranh” mới của Quảng Ninh
Hướng dẫn nhân giống trầu bà không cần đất
Con người Quảng Ninh – nền tảng kiến tạo năng lực cạnh tranh trong kỷ nguyên mới
Nông sản Lạng Sơn tìm hướng bứt phá bằng chuyển đổi số
Loại quả xưa chẳng ai để ý nay được chuộng, giá cao vẫn có người mua
Thể chế – hạ tầng – nhân lực: Ba nền tảng để Quảng Ninh bứt phá trong chu kỳ phát triển mới
3 loại cây cảnh vừa đẹp vừa ăn được, cực hợp trồng ở ban công
Đến Cao Bằng thử món thạch đặc biệt làm từ hạt một loại quả rừng
Khu vườn trên mây 80m² của người mẹ 3 con tại Cần Thơ
Nuôi ốc bươu đen, chủ động từ con giống đến đầu ra
Tạo điểm nhấn cho lối đi sân vườn với 5 loại cây quen thuộc
Tận dụng phù du tự nhiên, nuôi hàu cho hiệu quả kinh tế cao
Đến Hạnh Phúc để được hạnh phúc
Điệp Sơn: Tuyệt tác "đường đi giữa biển" độc nhất vô nhị ở Khánh Hòa
Vườn cây ở Chùa Từ Tôn – màu xanh kỳ công giữa biển trời Hòn Đỏ, Nha Trang
Săn mùa vàng giữa cánh đồng điện gió Đầm Nại
Mô hình cà phê giữa ruộng lúa: Hướng đi mới cho kinh tế sinh thái nông thôn
Khai mạc Triển lãm Cây cảnh nghệ thuật Xứ Nghệ lần thứ I năm 2026
Việt Nam - Nơi hội tụ nghệ thuật Bonsai & Suiseki
Hội Sinh vật cảnh và Làm vườn Quảng Ninh sẵn sàng cho Triển lãm, dự thi Bonsai nghệ thuật năm 2026
Đặc sản ba miền hội tụ tại chợ lớn nhất Hà Tĩnh





